“Vậy thì thôi đi.” Lý Thuận bĩu môi.
May mà hắn cũng chỉ thuận miệng trêu đùa, chứ không thực sự để trong lòng.
Điều Lý Thuận quan tâm hơn cả là liệu Cổ Võng có thành công nhìn thấu được nguyên lý vận hành của thông niệm châu vào thời khắc mượn thọ của trời hay không.
“Yên tâm, nếu không nắm chắc tuyệt đối, ta cũng chẳng tốn nhiều công phu như vậy để đắp nặn lại thân xác và thần hồn.”




